Mùa hè như một bản tình ca nồng nàn. Chèo thuyền trong sương mù, người cầm ô đâu?
Người phụ nữ cầm chiếc ô giấy dầu bước lên cầu thang. Cô nhìn khung cảnh dưới cầu, quay mắt rời đi.
Trong lòng cô không hề có chút buồn bã, như thể mùa hè yên bình chỉ dành cho cô. Cô giống như một diễn viên hát rong, xa rời thế giới phàm trần và sự hối hả của xe ngựa.
Mặc quần áo giản dị, con đường đá xanh trên thế giới dài và tự nhiên. Anh không ngạc nhiên khi gặp người, mỉm cười một chút, thầm buồn và có những suy nghĩ mê đắm khi nhìn thấy khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
Có lẽ sự dịu dàng của cô chỉ dành cho cảnh sắc thiên nhiên và những điều tươi đẹp.
Bạn phải hỏi cô ấy đến từ đâu?Bạn đang đi đâu?
Nàng đáp: Tôi đến từ phía đông nơi buổi sớm hoàng hôn, đi đến ngọn núi phía tây nơi màn buông xuống, quét sạch lá thu, từ biệt nỗi buồn xưa.
Những bông hoa và vầng trăng trên dòng sông xuân mà cô hằng mong ước đã không còn nữa, đã bị Thời gian trôi đi.
Cái kết thầm lặng của cô là do những vết sẹo từ kiếp trước và hiện tại, bị tàn phá bởi gió, sương, mưa và tuyết.
Lúc hoàng hôn ở quê, sương và sông tràn ngập nỗi buồn. Nó không đáng để giết người với niềm kiêu hãnh.
Chơi đàn hạc trong trăng núi, nghe vài bài hát, ngàn lời, con cò và mòng cát.
Điểm nổi bật của bài viết gốc
Tình yêu cần biết cách để lại khoảng trống
Tình yêu không cần phải sỉ nhục để làm hài lòng
Ngày lễ tình nhân: Đừng bao giờ đánh mất khả năng lãng mạn
Luôn duy trì khả năng rời đi bất cứ lúc nào
Không dám nói mệt, không dám khóc
Thế giới thật tàn khốc, bạn phải sống ấm áp
Vì không còn yêu nhau nên dễ đến với nhau rồi chia tay
Đây không phải là tình yêu, đây chỉ là trò chuyện
Bạn phải tìm được người mình yêu khi kết hôn