Ở một góc xa, có một tháp chuông bị lãng quên.Những bàn tay của nó ngừng quay theo năm tháng trôi qua, giống như những thỏa thuận bị thời gian phong ấn, mãi mãi đóng băng trong một khoảnh khắc nào đó.Tháp chuông này chứng kiến sự thỏa thuận giữa hai chàng trai. Họ đã lập một lời hứa vĩnh cửu ở đây là sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách của sự phát triển và thay đổi trong cuộc sống.Tuy nhiên, sự xoay vần của số phận đã khiến thỏa thuận này trở nên trống rỗng. Một cậu bé rời đi, còn cậu kia vẫn ở lại một mình.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, chàng trai ở lại sẽ đến bên tháp chuông và vuốt ve những bức tường lốm đốm, như nghe thấy tiếng vọng từ xa, đó là tiếng cười của bạn bè và tiếng đồng thanh thì thầm trong gió.Anh học cách tìm sức mạnh trong nỗi cô đơn, học cách cảm nhận sự ấm áp của tình bạn trong tiếng vọng.Dù thỏa thuận không bao giờ thành hiện thực nhưng tình bạn đã bén rễ trong trái tim anh và trở thành tài sản quý giá nhất trong cuộc đời anh.
Trên thế giới này, mỗi chúng ta sẽ gặp phải những sự đồng thuận và tiếng vọng cô đơn như vậy.Chúng là những dấu ấn trong cuộc đời, nhắc nhở chúng ta về vẻ đẹp mà chúng ta từng có, truyền cảm hứng cho chúng ta dũng cảm tiến về phía trước trong nỗi cô đơn.Bởi vì ngay cả khi thỏa thuận không thể thực hiện được thì tình bạn và ý nghĩa đằng sau thỏa thuận sẽ luôn ở bên chúng ta và trở thành động lực để chúng ta tiến về phía trước.
Trong mạng lưới những lời hứa vĩnh cửu và những tiếng vang cô đơn này, chúng ta đã học cách trân trọng và trưởng thành.Chúng tôi hiểu rằng dù một số thỏa thuận không thể thực hiện được nhưng chúng đã trở thành một phần cuộc sống của chúng tôi và sẽ luôn khắc sâu trong ký ức của chúng tôi.Tiếng vang cô đơn là tiếng vang đẹp nhất của những thỏa thuận này. Chúng vang vọng trong dòng sông thời gian dài, truyền cảm hứng cho chúng ta tiếp tục tiến về phía trước cho đến mãi mãi.