Nằm trên giường bấm điện thoại một cách chán nản, tôi chợt có cảm giác nên viết gì đó.
Viết về cái gì? Mọi thứ về cuộc sống hiện lên trong tâm trí tôi như những đoạn phim.Điều lo lắng nhất có lẽ là cuộc hôn nhân của tôi!
Tôi vừa thấy một bài viết được những người khác trong vòng bạn bè chuyển tiếp, "Cuộc đời quá dài": Bạn nên sống cuộc sống mà bạn mong muốn hay chấp nhận nó? Có lẽ không nhiều người có thể thực sự quyết định theo trái tim mình!
Khi bạn đã hòa nhập hôn nhân vào cuộc sống của mình, bạn sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào.Khoảng 50% cuộc hôn nhân diễn ra trong im lặng, cất giữ tất cả những điều tốt và xấu trong ngăn chứa của trái tim.
Nhưng một đời thực sự quá dài. Hai mươi năm là một thời gian dài đáng nhớ.Hai mươi năm qua, nỗi buồn luôn hằn sâu trong lòng tôi. Tôi chưa bao giờ hạnh phúc. Tôi thường tự nhủ rằng mình có thể chịu đựng được vì con.
Tôi càng ngày càng ghét bản thân mình.Đáng lẽ tôi không cần phải chấp nhận mọi thứ nhưng cuối cùng tôi vẫn không chịu nổi sự hèn nhát của chính mình.
Đối với tôi, hôn nhân thực sự là một cái lồng trói buộc thể xác nhưng trái tim tôi không còn ở trong cái lồng này nữa. Có lẽ tôi không có trái tim chút nào.
Nếu...chỉ nếu...thật tiếc là không có nếu và nếu...