Đến góc phố quen thuộc đó, tôi dừng lại.Cơn gió vẫn mang theo sự dịu dàng của quá khứ, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi, như đang kể những câu chuyện đã bị năm tháng phủ bụi.
Chúng ta đã từng gặp, quen và yêu nhau ở đây.Bầu trời lúc đó luôn trong xanh, mây bồng bềnh trôi tự do như lớp sơn trắng được một họa sĩ ngẫu hứng vẽ lên.Tiếng cười của chúng tôi, như tiếng chim hót buổi sáng, trong trẻo, ngọt ngào, vang vọng đến từng góc phố nhỏ này.
Tuy nhiên, thời gian luôn tàn nhẫn.Nó lấy đi tuổi trẻ và tình yêu của chúng ta.Vẻ đẹp mà chúng ta từng tưởng sẽ tồn tại mãi mãi không thể chịu được sự bào mòn của thời gian, dần dần phai nhạt và trở nên mờ nhạt.
Tôi thường tự hỏi, nếu chúng tôi dũng cảm hơn thì kết quả có khác không?Nếu có thể kiên trì thêm chút nữa, chẳng phải bây giờ chúng ta sẽ hối hận đến thế sao?Nhưng trong cuộc sống không có nếu, chỉ có kết quả và hậu quả.
Giờ đây, khi đứng trên góc phố quen thuộc này, trong lòng tôi chợt thấy một nỗi buồn khó tả.Những điều tươi đẹp trong quá khứ tưởng chừng như mới hôm qua nhưng vẫn ở ngoài tầm tay.Tôi đưa tay ra, muốn chạm vào những ký ức đó, nhưng lại phát hiện chúng đã hóa thành không khí và tan biến theo gió.
Có lẽ, đây là cái giá của sự tăng trưởng.Chúng ta luôn học cách trân trọng từ mất mát và học cách mạnh mẽ từ sự hối tiếc.Dù trong lòng vẫn còn nỗi buồn vô tận nhưng tôi biết rằng những giọt nước mắt này cuối cùng sẽ trở thành kho báu quý giá nhất trong cuộc đời tôi.
Cầu mong tất cả chúng ta đều tìm thấy sự bình yên và tĩnh lặng của riêng mình trong sâu thẳm thời gian.