Trong thời đại phát triển nhanh chóng này, chúng ta thường gặp rắc rối bởi áp lực cuộc sống mà quên dừng lại và cảm nhận vẻ đẹp xung quanh mình.Tuy nhiên, chỉ trên những con phố ta vội vã đi qua, trong những góc khuất ấy, có vô số khoảnh khắc nên thơ ẩn chứa, chờ ta khám phá.
Những buổi sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chiếu xuống vỉa hè xuyên qua những kẽ hở giữa các tòa nhà cao tầng, tôi luôn chọn con đường ít người đi để đi làm.Có một quán cà phê kiểu cũ trên con đường này. Những bức tường lốm đốm kể lại câu chuyện của năm tháng, mùi cà phê dường như đánh thức ký ức đang ngủ yên.Khi mở cửa, tiếng chuông giòn tan như lời chào hỏi thời gian, nụ cười quen thuộc của bà chủ nhà khiến bạn cảm thấy ấm áp.Ở đây không có sự tiêu chuẩn hóa các chuỗi cửa hàng nhưng lại có thêm chút ấm áp của con người.
Công viên là một điểm dừng chân đáng giá khác vào buổi chiều.Trên ghế đá, tôi thường thấy một ông già đang lặng lẽ cho chim bồ câu ăn.Động tác của anh ấy nhẹ nhàng và tập trung, như thể anh ấy đang trò chuyện trong im lặng.Nắng xuyên qua kẽ lá chiếu những vệt sáng lốm đốm xuống mặt đất, gió thổi mang theo tiếng cười của lũ trẻ phương xa.Lúc này, thời gian như đông cứng lại, sự ồn ào náo nhiệt của thành phố bị cô lập, chỉ còn lại sự bình yên và tĩnh lặng bên trong.
Buổi tối, tôi thích đi dạo qua các con hẻm của phố cổ.Ở đây không có những tòa nhà cao tầng hiện đại, chỉ có những ngôi nhà gạch thấp và những con đường quanh co.Trong cửa hàng nhỏ ở góc phố, người chủ tiệm đang sắp xếp sách cũ, không khí tràn ngập mùi thơm đặc trưng của giấy.Thỉnh thoảng, bạn có thể nghe thấy những lời nói vui vẻ giữa những người hàng xóm, và những phương ngữ thân thiện khiến mọi người có cảm giác thân thuộc đã lâu không còn nữa.Ở đây, tôi như du hành xuyên thời gian và không gian, trở về thời đại xe ngựa chậm chạp, thư từ xa xôi.
Thành phố về đêm mang một phong cách khác.Ánh đèn neon nhấp nháy, đường phố đông đúc người qua lại nhưng tầm mắt tôi lại bị thu hút bởi cửa sổ của một hiệu sách nhỏ.Qua tấm kính, bạn có thể thấy chủ cửa hàng đang giới thiệu sách cho khách hàng, biểu hiện của họ rất tập trung và gắn kết.Trong thời đại kỹ thuật số này, sự tồn tại của các hiệu sách vật lý dường như là một dạng bền bỉ, bảo vệ cảm giác chạm và nhiệt độ độc đáo của sách giấy.
Trong những khoảnh khắc đời thường này, tôi tìm thấy chất thơ của cuộc sống.Chúng có thể tầm thường nhưng chứa đựng vẻ đẹp sâu sắc.Như nhà thơ Rilke đã nói: 'Cuộc sống không phải là một cuộc phiêu lưu, mà là một bài thơ đang chờ được khám phá.’ Chúng ta không cần phải đi xa hay cố ý tìm kiếm. Chúng ta chỉ cần sống chậm lại và cảm nhận bằng trái tim, là chúng ta có thể tìm thấy ngôi nhà thơ mộng của riêng mình ở những góc phố.
Trong thời điểm căng thẳng này, chúng ta cần những khoảnh khắc như thế này để nuôi dưỡng tâm hồn.Chúng nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống không chỉ có công việc và trách nhiệm mà còn có vẻ đẹp và niềm hứng khởi.Mỗi khoảnh khắc bình thường đều có thể trở thành một bài thơ, chỉ cần chúng ta sẵn sàng dừng lại và cảm nhận nó bằng trái tim mình.
Vì vậy, tôi thường nhắc nhở mình không nên bị choáng ngợp bởi cuộc sống bận rộn mà hãy học cách tìm kiếm sự bình yên trong sự hối hả và nhộn nhịp của thành phố, và khám phá những điều phi thường trong những điều bình thường.Có lẽ, đây chính là sức hấp dẫn của văn xuôi - nó cho phép chúng ta nhìn lại cuộc sống và khám phá những vẻ đẹp mà chúng ta đã bỏ qua.
Cuối cùng, tôi xin tóm tắt bài luận này bằng một câu: ‘Không phải ở đời thiếu cái đẹp mà là thiếu con mắt để khám phá cái đẹp.’ Tôi mong rằng tất cả chúng ta đều có thể tìm thấy nơi trú ngụ thơ mộng của riêng mình trong cuộc sống thành thị, để tâm hồn chúng ta có thể tìm thấy sự thoải mái trong những điều bình dị và cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống trong những điều tinh tế nhất.