Thế giới thật rộng lớn. Thật tuyệt khi được gặp bạn. Tôi sẽ ở lại với bạn trong một thời gian dài. Đừng quên theo dõi tôi.
Text||Cảm Xúc Tiểu Béo Chai Ảnh nguồn mạng
-1-
Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi bói toán và bảo rằng tôi sẽ kết hôn ở tuổi 24. Lúc đó, tôi nghĩ lấy chồng ở tuổi 24 là tốt, không quá sớm cũng không quá muộn.
Nhưng bây giờ tôi sắp bước sang tuổi 24 mà thậm chí tôi còn chưa xem tử vi.Tôi cũng có ảo tưởng rằng mình vẫn còn trẻ, chưa đủ tuổi để nói đến chuyện kết hôn.
Trên thực tế, một số người ở độ tuổi của tôi đã lập gia đình và một số có con đang học mẫu giáo. Cảm giác như chỉ còn lại mình tôi liên tục “lang thang” mà không tìm được nhà.
Tất nhiên đây cũng là sự hiểu lầm của tôi.Xung quanh có rất nhiều người 24, 26, 28 tuổi chưa lập gia đình.
Dù là trai hay gái, họ không hề tỏ ra lo lắng về chuyện kết hôn mà lại rất coi nhẹ chuyện đó.
Một thái độ: Nếu bạn không tìm được người phù hợp, hãy chờ đợi.
-2-
Chính xác thì điều gì là phù hợp?Không ai có thể đưa ra câu trả lời chính xác.Vì tiêu chuẩn của mỗi người là khác nhau.
Có người đợi đến 25 tuổi mới cưới đúng người; có người đợi đến 30 tuổi mới cưới tướng quân; và có người đợi đến 35 tuổi mới kết hôn vì tình yêu.
Cuộc sống còn dài lắm. Nếu không vội, thực ra bạn có thể đợi người phù hợp xuất hiện.
Như nhiều người nói: Tôi không vội.Bởi họ biết rằng vội vàng là vô ích.
Tục ngữ có câu: Chuyện tình cảm không nên gấp gáp, chuyện hôn nhân thì nên ép buộc.
Xung quanh tôi có một số đồng nghiệp trẻ đều ở độ tuổi hai mươi, bảy mươi và chưa kết hôn. Chúng luôn được một số trưởng lão thảo luận riêng.Tôi cảm thấy có chút không tự nhiên khi họ không kết hôn khi đã lớn tuổi.
Thực ra, có nên kết hôn hay không và khi nào kết hôn đều là sự lựa chọn của mỗi cá nhân. Không cần thiết phải đặt ra giới hạn cho người khác. Cho dù anh ấy không bao giờ kết hôn thì đó cũng là việc riêng của anh ấy.
-3-
Nói đến việc không bao giờ kết hôn, bên cạnh tôi còn có một người.Một nữ giáo viên đã nghỉ hưu, hồ sơ ghi “chưa lập gia đình”.
Tôi từng rất ngạc nhiên, thậm chí nghi ngờ tính xác thực về tình trạng “độc thân” của cô ấy nên đã đến hỏi thăm.
Họ nói đó là sự thật. Họ đã làm việc với cô hàng chục năm nhưng chưa bao giờ thấy cô kết hôn.
Nhưng cô đã có bạn trai nhưng cuối cùng họ lại không ở bên nhau.Cô ấy đã cô đơn như thế này trong phần lớn cuộc đời mình.
Việc cô ấy kết hôn hay không không quan trọng với cô ấy.Chỉ cần bạn có thể phớt lờ thế giới bên ngoài và sống theo nhịp độ của riêng mình, bạn có thể sống một cuộc sống tốt đẹp.
-4-
Có lần tôi hỏi mẹ: Nếu thật sự con không tìm được người đó và không lấy chồng, mẹ có trách con không?
Cô ấy nói: Đó là việc riêng của anh. Nếu trong tương lai bạn thấy không có ngọn đèn nào trong nhà bật sáng cho bạn, bạn sẽ không cảm thấy buồn.
Và tôi sẽ không ghen tị với cuộc sống có chồng con của người khác.Thế thì việc bạn kết hôn hay không không còn quan trọng nữa.
Nghe mẹ nói xong tôi có chút hoảng hốt.Thực sự, trái tim tôi khao khát một mái nhà ấm áp.
Nhiều cô gái đều giống nhau, và các chàng trai cũng vậy. Họ đều mong có một gia đình và một nơi trú ẩn an toàn.
Nhưng tôi không muốn chỉ thu hoạch vỏ bọc của hôn nhân, kết hôn với cái gọi là thỏa hiệp, khiến bản thân và người khác thất vọng.
Thế nên tôi chờ đợi, chờ đợi người thuộc về tôi, và tôi cũng tin rằng người đó đang trên đường đi cùng tôi đi hết quãng đời còn lại.
Tôi cũng muốn nói với những người lớn tuổi nhưng chưa lập gia đình: Đừng bao giờ yêu ai chỉ vì hôn nhân, hãy nhớ tìm người mình yêu nhé.