Những cơn mưa tháng ba luôn mỏng và ẩm như sa tanh mềm mại, trải dài mềm mại trong gió xuân dịu nhẹ.Hơi thở trong mưa cũng mát lạnh và ẩm ướt. Mặc dù nó vẫn khiến người ta cảm thấy lạnh, nhưng nó không bao giờ lạnh hay cắn.Nhìn xuống, tôi thấy màu xanh tươi trên mặt đất được bao phủ dày đặc bởi những bông hoa dại như ngọc bích, trải ra từng mảng lớn, thực sự giống như một tấm thảm màu xanh ngọc được dệt bởi đôi bàn tay khéo léo, tinh xảo đến mức khiến người ta muốn nằm xuống và cảm nhận sự tinh tế và mềm mại khi chạm vào.
Ngẩng đầu lên, cây cối phủ đầy phấn trắng, hết chùm này đến chùm khác, e thẹn sũng nước trong màn mưa mù sương.Những bông hoa mộc lan lớn có màu trắng như ngọc và đỏ như mã não, tô điểm cho mùa xuân. Cơn mưa xuân cũng xen lẫn muôn màu hồng, trắng, xanh, lướt nhẹ trên má mỏng và ẩm làm nhòe đôi mắt em và anh.
Vào mùa mưa này, tốt nhất bạn nên đặt mình vào một căn phòng trống, ngồi vào chiếc bàn trắng, nhặt mấy thứ bận rộn và thêu một bông sen trong vắt như nước; hoặc cắt một con bướm đầy màu sắc đang nhảy múa yêu hoa và ghép nó với một bài hát nhẹ nhàng và mềm mại sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái tâm hồn.
Ý nghĩ giống như ngựa hoang phi nước đại, phóng đi không kiềm chế.Từ quá khứ đến tương lai, từ kiếp này đến kiếp sau, từ công việc đến gia đình, mọi thứ đều quay cuồng trong tâm trí tôi.Những ký ức bao năm không nhớ lại tựa như những bức tranh hiện lên trước mắt, khiến lòng tôi chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Tôi chưa bao giờ gặp rắc rối hay rắc rối nào, tôi chưa bao giờ gặp ai mà tôi không thích và tôi chưa bao giờ nghe bất kỳ từ nào mà tôi không thích.
Chỉ là một người như vậy, lặng lẽ đắm chìm trong bức tranh của chính mình.Tôi nhớ ngày xưa tôi luôn tự hành hạ bản thân vì sự ghê tởm và xấu xa của người khác.Ngay cả bây giờ, ngay cả khi tôi nghe thấy những lời nói vô lý đó và nhìn thấy vẻ mặt u ám của họ, tôi dường như mỉm cười nhẹ nhõm, nếu không tôi sẽ dùng hết sức lực để chống trả.Tôi sẽ không cứ lặp đi lặp lại những điều nhàm chán này trong lòng.Để lại cho mình một khoảng trống trong cuộc đời, để tiếng hát êm dịu đọng lại bên tai, để mình suy nghĩ điều gì một mình, chẳng cần bận tâm ai vui ai buồn.
Trên đường đi làm, hơi thở mùa xuân ngày càng nồng nàn.Không biết ai đã trồng vài bông hoa đào trên sân ga của một tòa nhà cao tầng, từng đóa hồng đang nở rộ, quyến rũ.Nhưng vì cơn mưa xuân nhẹ nhàng này, những giọt màu đỏ rải rác khắp mặt đất, đổ xuống nền đất đen kịt. Chiếc ô tô màu đen đỗ bên cạnh được bao phủ bởi những bông hoa rơi đủ màu sắc càng tăng thêm vẻ duyên dáng và quý phái.Một mình ngắm cảnh đẹp, cảm giác bình yên, tĩnh lặng trong lòng lan tỏa như cơn mưa xuân.
Ngồi trước khung cửa sổ mù sương trong cơn mưa mù sương, tôi nhẹ nhàng mở một cuốn sách đặt lên đùi, để những ngôn từ trong trẻo nhảy múa sưởi ấm trái tim tĩnh lặng, bình yên của mình.Nhìn ra ngoài cửa sổ, khung cảnh mùa xuân chuyển sang vẻ đẹp dịu dàng nhất giữa làn mưa mờ ảo, với hoa nở rộ và trong vắt như nước.Hãy để suy nghĩ của tôi lang thang giữa những bông hoa.
Lúc này, tôi tưởng tượng sẽ có một người phụ nữ xinh đẹp tựa mình trước hoa đào trên cây, đôi mắt như sao sáng, đôi môi tươi như cánh hoa khẽ mím lại, lặng lẽ trầm tư.Đột nhiên, hai má cô đỏ bừng như hoa đào nở rộ, tràn ngập sự ngượng ngùng mong manh.Trên đôi má xinh đẹp hiện lên một nụ cười ngọt ngào, lúm đồng tiền nhỏ tựa như chứa đầy rượu êm dịu.Có lẽ, chỉ trong cơn mưa xuân dai dẳng mới nảy sinh ra bao suy nghĩ như vậy.
Chỉ đến mùa xuân, bạn mới có thể ngước lên và nhìn thấy những chiếc lá non trên cành. Bạn có thể đọc được hương vị của cuộc sống mới trong những đường nét tao nhã và hiểu được sự dịu dàng của năm tháng.Trong hồi ức lặng lẽ có hình bóng nào vô tình nhìn lại đang mong chờ tình yêu của đời mình?Tình yêu trong vắt như dòng suối, mãnh liệt hóa thành những bông hoa đào xinh xắn, mong manh trong mưa xuân, e ấp chờ đợi người yêu đến.
Vì vậy, trong cơn mưa xuân mượt mà, tôi lặng lẽ đi vào ký ức của chính mình, để ký ức như một cuộn lụa xanh vô tận, quấn lấy trái tim, như có chút quan tâm, một chút bất lực, như những bông hoa nhỏ bồng bềnh giữa đời, đung đưa trong lòng.Trong im lặng, tôi nhớ tới một câu: Cầm một nắm Antian sẽ khiến tâm tư bay bổng!